Home / Văn Mẫu THPT / Văn mẫu lớp 10 / Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ “Cáo tật thị chúng” của Mãn Giác thiền sư

Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ “Cáo tật thị chúng” của Mãn Giác thiền sư

Loading...

Đề bài: Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ “Cáo tật thị chúng” của Mãn Giác thiền sư.

Bài làm

Thiền sư Mãn Giác là người ham học, ông có hiểu biết rộng cả về Phật giáo và Nho giáo. Trong suốt cuộc đời tu hành của mình, ông chỉ để lại một tác phẩm là một bài kệ duy nhất, có tính “di chúc” được viết năm 1096. Bài kệ có nhan đề “Cáo tật thị chúng” (Có bệnh bảo mọi người).

Xem thêm: Phân tích bài thơ “Cáo tật thị chúng” của Mãn Giác thiền sư

Hai câu đầu bài kệ diễn tả sự biến đổi của thiên nhiên, cảnh vật:

“Xuân khứ bách hoa lạc

     Xuân đáo bách hoa khai”

    (Xuân qua trăm hoa rụng,

    Xuân tới trăm hoa tươi.)

Vòng quay của tạo hóa được diễn ra tuần hoàn theo một quy  luật, mùa xuân qua rồi mùa xuân lại đến, hoa rụng để rồi hoa lại nở. Đó là lẽ hiển nhiên và tất yếu. Sự sống không nằm trong mỗi khoảnh khắc mà nó là cả một vòng quay luân hồi, kiếp sau là sự nối tiếp của kiếp trước theo quan điểm Phật giáo. Thiền sư không nói xuân đến rồi xuân qua, hoa nở rồi hoa rụng mà lại nói ngược lại nhằm thể hiện cái nhìn lạc quan vào sự sống, vào quy luật của tạo hóa thông thường. Mùa xuân đến thì trăm hoa đua nở khoe sắc thắm, mùa xuân qua các loài hoa cũng rơi rụng. Hoa là hình ảnh tượng trưng cho những gì tươi đẹp, xuân sắc, tràn đầy sức sống nhưng những bông hoa tươi đẹp ấy cũng không nằm ngoài quy luật sinh hóa thông thường.

cam-nghi-ve-bai-cao-tat-thi-chung
Phát biểu cảm nghĩ về bài “Cáo tật thị chúng”

Mùa xuân này qua, mùa xuân khác lại đến nhưng thời gian trôi đi con người không thể nào trẻ lại.

Xem thêm  Cảm nghĩ về bài thơ “Cảnh khuya” của Hồ Chí Minh

“Sự trục nhãn tiền quá

 Lão tòng đầu thượng lai.”

  (Trước mắt việc đi mãi,

Trên đầu già đến rồi.)

Mọi việc cứ thế chảy trôi, không ngừng lại, tuổi trẻ qua đi, tuổi già lại đến. Có ai không nhận ra được bản thân còn trẻ hay đã già khi mái tóc mình đã bạc. Tuổi già đã về trên mái đầu rồi. Thời gian vô tình, ngoảnh mặt lại đã thấy mình không còn trẻ trung nữa. Cuộc đời thật đáng buồn khi tự nhiên vẫn tuần hoàn còn con người thì ngày càng một gần hơn với già nua, bệnh tật.

Làm sao để chống lại quy luật sinh- lão- bệnh- tử ấy? Mãn Giác thiền sư đã đưa ra câu trả lời như sau:

“Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận,

    Đình tiền tạc dạ nhất chi mai”.

     (Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết,

   Đêm qua sân trước một cành mai.)

Ở câu đầu bài kệ, thiền sư đã nhắc đến “trăm hoa” có nghĩa là tất cả các loài hoa, không loại trừ một loài hoa nào. Vậy mà câu cuối bài thơ lại có sự xuất hiện của hoa mai. Hoa mai là loài hoa biểu tượng cho sức sống mãnh liệt, bền bỉ vì nó đã vượt qua cả một mùa đông lạnh giá để ươm mầm sống cho mùa xuân. Mai là loài hoa chịu được thời tiết lạnh, loài hoa này biểu tượng cho sự tinh khôi, thanh khiết giữa môi trường khắc nghiệt. Mai về báo hiệu mùa xuân đến, báo hiệu một sức sống căng tràn sắp về với thiên nhiên và con người. Nhưng đến cuối mùa xuân, ông vẫn nhìn thấy cành mai chứng tỏ loài hoa này đã trở nên bất biến, bất diệt. Loài hoa ấy đã vượt ra ngoài quy luật thông thường của tự nhiên mà oai hùng chống chọi với cái rét, kiêu hãnh khoe sắc đẹp khi xuân về. Con người cũng vậy, chỉ khi nào con người hiểu được chân lí, giác ngộ được lẽ đạo thì mới có sức mạnh vượt qua quy luật tuần hoàn của cuộc đời.

Bài kệ của Mãn Giác thiền sư đã thể hiện triết lí nhân sinh khỏe khoắn, tích cực của một vị thiền sư truyền giáo lí của Phật giáo. Đông thời cũng là sự đúc kết những kinh nghiệm, bài học của một đời tu hành.

Loading...
Xem thêm  Suy nghĩ của em về truyện “Chân, Tay, Tai , Mắt, Miệng”

Check Also

cam-nhan-ve-dan-guitar-cua-lorca

Cảm nhận của em về bài thơ “Đàn ghi ta của Lor-ca” của Thanh Thảo

Loading... Đề bài: Cảm nhận của em về bài thơ “Đàn ghi ta của Lor-ca” …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *